Nếu con trẻ thành công cụ "trả thù" nghèo khó

Mình đã từng đọc nhiều bài của TS Phan Quốc Việt. Cũng như mọi lần đọc xong một bài viết mình ngẫm nghĩ và cẩn thận cất vào một góc trong thư viện ngầm của mình nhưng hôm nay mình lại cảm thấy bứt rứt không yên nếu không đưa bài viết này về blog. 


   Thế hệ trẻ bây giờ quá yểu điệu quá ẻo lả rất "bấy". Chúng nghiễm nhiên là "cái rốn của vũ trụ". Khi không được thỏa mãn dục vọng thì dùng ngay "vũ khí tự tử".

    Chuyện kể rằng trên một chuyến đò qua sông. Có một ông tiến sĩ  đi tây về huyên thuyên với ông lái đò:

- Ông có biết Liên Xô ở đâu không?

- Dạ không - bác lái đò đáp.


- Ông có biết vận tốc ánh sáng đo bằng gì không?


- Dạ không!


- Ông có biết ... có biết... có biết...


- Không....không... không...


- Đò thủng! bác lái đò kêu! "Ông tiến sĩ ơi nhảy xuống bơi thôi"?


- Cứu! Cứu! Cứu!


   Câu chuyện bây giờ vẫn không cũ. Tôi gốc là một tiến sĩ  toán lý nhưng từ khi đi làm chưa bao giờ tính tích phân chưa bao giờ tính sin tính cos... Chắc nhiều bạn đọc cũng chẳng hơn gì tôi.


   Học học và học. "Vũ  khí cạnh tranh mạnh nhất là học nhanh hơn  đối thủ". Học nhanh chưa đủ quan trọng hơn là phải học đúng. Mục đích cuối cùng của sự  học là sống sung sướng. Nhiều khi ta quên mất rằng muốn sung sướng thì phải sống đã. Cái đáng sợ nhất của xã hội bây giờ không chỉ là thiếu kiến thức.

   12 người đã chết trong vụ đắm tàu trên Vịnh Hạ Long. Những rủi ro như vậy ai mà biết trước. Muốn thành đạt phải sinh tồn.

   Thế hệ trẻ - tương lai của đất nước biết rất nhiều nếu tranh luận chúng có thể hơn hẳn các bậc cha anh. Về mặt sành điệu và hưởng thụ thì miễn bàn.

   Mỗi tội thế hệ trẻ bây giờ quá yểu điệu quá ẻo lả rất "bấy". Thế hệ trẻ bây giờ là thế hệ trẻ "lồng kính". Chúng là nạn nhân là công cụ của sự "trả thù" "giải quyết khâu oai" của bố mẹ được che đậy bằng luận điệu "yêu thương" và chúng nghiễm nhiên là "cái rốn của vũ trụ". Được ăn chơi được phá phách trong sự bao bọc che chắn là lẽ đương nhiên. Khi không được thỏa mãn dục vọng thì dùng ngay "vũ khí tự tử". Đâu rồi nhân cách Việt khí phách trẻ hào khí Việt của thời chiến chinh. Đến bao giờ mới sự học mới đưa đất nước Việt "sánh vai với các cường quốc năm châu?"


   Ngày xưa đói quá nhục quá bây giờ dùng con để mình thể hiện để mình oai - "Ngày xưa ta không bằng ai bây giờ con ta không ai bằng". Thực sự bây giờ tôi mới ngấm giá trị câu dạy của các cụ xưa "thương cho roi cho vọt ghét cho ngọt cho bùi".


   Thế giới đã tổng kết 6 kỹ năng thiết yếu để sinh tồn mà mỗi người tối thiểu phải nắm vững.


   1. Nhóm lửa: Để được ấm cúng có ánh sáng. Lửa giúp đuổi thú dữ. Lửa để nấu ăn uống. Lửa tạo niềm tin sưởi ấm lòng. Làm tín hiệu kêu cứu. Ít nhất phải có 2 - 3 phương án nhóm lửa.


   2. Tạo mái che: Mái che bảo vệ chúng ta từ sự ảnh hưởng bên ngoài: nóng lạnh mưa nắng gió... sự tấn công của thú vật. Đơn giản nhất là biết chọn quần áo mặc cho đúng môi trường.


   3. Tạo tín hiệu cấp cứu: Ít nhất phải có 3 cách tạo tín hiệu cấp cứu để được giúp đỡ: khói lửa gương màu sặc sỡ...


   4. Ăn uống: Biết dự trữ và điều tiết liều lượng & tìm kiếm từ môi trường.


   5. Sơ cấp cứu: Phải biết cách tự sơ cấp cứu và sơ cấp cứu đồng đội khi bị tai nạn để tồn tại được cho đến khi có phương tiện chuyên nghiệp.


   6. Dũng cảm đương đầu: Bình tĩnh tự tin quyết liệt sinh tồn cái quan trọng nhất. Khi hoảng loạn thì cả 5 kỹ năng cơ bản đều vô nghĩa. "Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài". Nhiều khi chết không phải do tai nạn mà do hoảng loạn giẫm đạp lên nhau mà chết (cháy sân vận động hành hương sập cầu...). Phải vững vàng qui luật số 3: 3 phút không có không khí; 3 giờ khi nhiệt độ không ổn định; 3 ngày không có nước; 3 tuần không có thức ăn; 3 thái độ cơ bản thiết yếu: dũng cảm dũng cảm & dũng cảm.


   Chúng ta đang sống trong thời kỳ biến đổi khí hậu và khủng hoảng kinh tế. Cả hai thứ đều khốc liệt ngang nhau. Học thất bại học đổ vỡ học khủng hoảng ở trường học để vững vàng trong trường đời. Phải sinh tồn đã rồi mới thành ông này bà nọ. Phải bắt đầu từ cái tối thiểu thiết yếu rồi mới đến cái cao siêu tận đẩu tận đâu.

   Hãy học cách bình tĩnh dũng cảm đương đầu với thảm họa dựa vào nhau cùng sinh tồn như 33 người thợ mỏ Chilê sống dưới hầm lò ở độ sâu 700m 17 ngày không kết nối với thế giới bên ngoài 31 ngày không thấy mặt trời sống 69 ngày dưới lòng đất.

   Phải thực dụng hơn phải học cái đơn giản thiết yếu tối thiểu trước khi học cái cao siêu đôi khi viển vông vô bổ và vô cùng khó nhằn! Phải rèn luyện chọc sinh kỹ năng sống kỹ năng sinh tồn để làm người trước khi học bất cứ cái gì. Móng không chắc khác gì xây lâu đài trên cát.

***

   Một chút thông tin về tác giả của bài viết:

   TS Phan Quốc Việt bắt đầu Đại học với ngành địa vật lý rồi lại lấy bằng TS... Toán - Lý ở Đại học Tổng hợp Lomonosov (Liên Xô cũ); từng là Chánh văn phòng Bí thư Đảng ủy Văn phòng TCT Dầu khí Việt Nam Việt "tròn" (biệt danh mà bạn bè đặt cho Phan Quốc Việt) tự dưng rẽ ngang thành lập Công ty Đào tạo và Tư vấn Tâm Việt chuyên giảng dạy về các "kỹ năng mềm". "Mẹ tôi khóc rưng rức đấy. Thấy ông con trai đang từ đi ô tô về thăm mình bỗng chuyển sang đi xe buýt mà - anh nửa đùa nửa thật bảo. Chỉ có bố tôi (ông cụ có 60 năm tuổi Đảng) là ủng hộ tôi thôi". (Theo Anh Thư - Báo Doanh nhân)

 

 

Hằng An

Chị CR iu!
Hôm nay ngày của chị em
"Cai ngục" canh giữ "tù nhân" đấy mà
Chị chắc "mỏi tai" nhận quà?

Hihi

Hằng An

Hai mẹ con Chíp Chíp cảm ơn bác PD ạ! Hôm nay mẹ con Én nhỏ chắc chắn là rất hạnh phúc rồi vì bác PD là người rất chu đáo mà!

Hằng An

Em chào chị Phù thủy gáo dừa!

Ngày kỷ niệm 8-3 của chị chắc là rất vui và hạnh phúc chứ ạ? Em chợt nghĩ những đồ lưu niệm cho ngày 8-3 mà được làm từ gáo dừa sẽ trở thành những món quà rất độc đáo đấy chị nhỉ!

Em chúc chị sẽ có nhiều thành công hơn nữa trong sự nghiệp DỪA nhé!

chanhrhum

Em đi đâu nhà mở toang đón... gió?
Mùng 8 tháng 3 qua mấy độ... buồn?

phandung

8-3-11
Chúc Chíp Chíp và Mẹ một ngày Tết zui zẻ nhé!
Bác đã nhận được ảnh của Chíp Chíp rồi! Trông xinh và đáng iu wa!

phuthuygaodua

Thăm em ngày 8/3
Đọc lời thú vị của người đa đoan

Vui khỏe em nhé!

Hằng An

Cảm ơn anh Hoài Khánh!

Hoài Khánh

Chúc em vui tươi !

Hằng An

Có lẽ có rất nhiều lý do để trẻ em thời nay nên nông nỗi ấy! Nhưng trước tiên lỗi thuộc về những người làm cha làm mẹ. Cưng chiều quá nên con cái mới vậy. Soi ngay vào bản thân mình HA cũng ít nhiều mắc cái lỗi ấy phải điều chỉnh thôi KN nhỉ!

Câu chuyện mẹ kể với câu nói của Trạng Bùng kia hay quá thấm quá! Một câu ngắn nhưng là một bài giảng sâu sắc về phương cách sống để mỗi chúng ta soi vào. Thảo nào con trai của mẹ lại là người "đặc biệt" thế chứ! Hì

Khải Nguyên

KN thích từ "bấy" mà tác giả dùng để nói về những cô ấm cậu ấm thời nay. Mẹ KN kể người TQ chê người VN: nằm trên thuốc mà chết. Càng ngẫm càng thấy đúng HA nhỉ? Và câu chuyện mẹ kể về lời nói của Trạng Bùng - Phùng Khắc Hoan: "Khôn cũng chết dại cũng chết chỉ có biết là sống".

KN thích đọc những câu chuyện những trang viết làm người đọc phải ngẫm nghĩ soi vào mình. Thấm thía!