By Hằng An

 
Nhìn con gà mái này ngồ ngộ nhưng để làm món rán thì già quá mất rồi!
 
 
 Mà mình thì thích đùi gà rán ngon như thế này cơ.Innocent
 
 
Con gà kia chắc phải chặt ra từng miếng và làm món hầm như thế này.
Cũng tàm tạm!

More...

PHỤ NỮ

By Hằng An

                             

               Ta cho phép người đàn ông say giấc để anh ta không quấy rầy sự sáng tạo và để ta có thể kiên trì hoàn thiện vẻ ngoài của ngươi...

               Từ một mảnh xương ta tạo ra ngươi. Ta chọn phần xương sườn dùng bảo vệ cuộc đời người đàn ông bảo vệ trái tim và lá phổi của anh ta phần xương nâng đỡ anh ta - đúng nghĩa với điều ngươi phải làm. Ta tạo hình ra ngươi một cách hoàn hảo và xinh đẹp. Đặc điểm của ngươi là một cái xương sườn mạnh mẽ lẫn yếu đuối và mỏng manh. Ngươi phải bảo vệ phần mỏng manh nguyên thủy nhất trong người đàn ông - đó là trái tim anh ta. Trái tim là trung tâm của người đàn ông lá phổi cho anh ta hơi thở.

More...

Thơ về VỢ!

By Hằng An

Nhà thơ nọ thích làm những bài thơ về những cô gái đẹp. Trong thơ anh người ta thấy lúc nào cũng vang lên những hình ảnh "cặp môi hồng" "đôi mắt huyền" rồi là "dáng em xinh như dáng liễu bên hồ" "tóc em như mây xuống phố".

 

 

Vợ nhà thơ dĩ nhiên không vui vẻ gì nhất là khi bên cạnh những dòng tả đầy hình ảnh kia nhà thơ còn đệm vào những câu như "anh lặng đi" "anh ngơ ngẩn" đầy biểu cảm.

Điều còn có thể tha thứ là thực ra nhà thơ chẳng có đối tượng cụ thể nào cả. Tuy nhiên với vợ anh thì đó cũng vẫn là một nguy cơ tiềm tàng. Và lẽ ra chàng nhà thơ của chúng ta phải biết nể vợ tức là phải biết giấu thơ tình của mình đi.

Nhưng chàng lại thuộc loại nhà thơ hay thích đọc thích bình thơ... mình. Mà không phải lúc nào cũng có khán thính giả. Vậy là nhà thơ lúc cao hứng đành phải đọc cho vợ nghe vậy.

Một bữa cơm sau khi làm mấy chén rượu nhà thơ lại "phổ biến sáng tác mới". Nhưng vợ nhà thơ thay cho im lặng hoặc cười nhạt thì lần này lại "vùng lên".

 

 

- Anh toàn làm thơ về những ai chứ đâu phải tôi. Thử hỏi những cái đứa mắt thắm môi hồng tóc dài trong gió có nuôi được anh ngày nào không?

Biết thế yếu của mình nhà thơ sợ quá đành phải chống chế.

- Đâu... anh cũng có làm thơ tặng em đấy chứ.

Vợ chàng truy kích tới cùng buộc phải đọc ngay thơ tặng mình. Nhà thơ lúng túng mắt - môi - tóc thì vợ không chấp nhận rồi. Thôi thì

làm thơ về giọng nói của vợ vậy. Nhưng vốn chẳng có bài nào anh bèn đọc một đoạn trong bài "Sau xe" của Xuân Diệu:

Giọng nói sao mà nghe mến thương
Anh như suối mát đến soi gương
Dù ai tốt tiếng như ca hát
Cũng chẳng bằng em giọng nói thường.

Vợ nở mũi ra chiều chờ đợi những câu tiếp sau. Cuống quá và cũng vì không nhớ đúng nguyên tác chàng bắt đầu đọc bậy:

Giọng nói nhiều khi như gió bay
Không cần... chữ nghĩa vẫn nghe hay

Vợ chàng tắt lịm nụ cười:

- A thì ra anh giễu tôi vâng tôi ngu dốt không biết chữ nghĩa. Những lời tôi nói chỉ như... gió bay với anh thôi.

Đang vui bỗng thành chuyện to tiếng giữa hai vợ chồng. Vợ nhà thơ vốn nhiều bực bội đã lâu giờ được dịp xả ra. Nhà thơ lúc đầu còn nhịn chỉ ngồi im uống rượu. Sau không nhịn nổi lại có rượu vào anh ta bèn đọc:

Em ngồi ríu rít ở... bên mâm

Nghe vậy chị vợ có vẻ yên yên vì hình ảnh trong thơ cũng đẹp. Nhà thơ đọc tiếp:

Thỉnh thoảng tiếng bát xoong lại điểm
Đọc thơ vợ nghe là... một sai lầm!

Thơ về vợ - Công Tử Tô

More...

Ới ông Lê Thị Liên Hoan ơi!!!

By Hằng An

Nếu mọi con đường trên mặt đất đều dẫn tới La Mã thì mọi con đường trong phim đều dẫn tới... yêu. Dù mở đầu phim có căm thù giữa phim có là chết chóc thì kết phim ai cũng phải yêu ai hoặc cũng phải li dị ai đó để chuẩn bị yêu người mới...

More...

Em đây ạ!

By Hằng An

More...

Gặp lại “thần đồng thơ” Trần Đăng Khoa

By Hằng An

"Tôi chả thấy câu đó có gì hay. Chả có gì cao siêu cả. Bài đó tôi viết năm lớp 4. Tôi đã từng là học sinh giỏi văn nhưng tôi đã mất 10 năm để xóa hết ra khỏi đầu những câu văn của nhà trường."

Thần đồng thơ học bài

...

More...

Hoa trinh nữ

By Hằng An

Một bài thơ về hoa xấu hổ

"Có một điều làm tôi trăn trở

Bao ngày rồi ngẫm nghĩ chẳng ra

Rồi sớm ấy tôi thấy một loài hoa

Người đời gọi là hoa trinh nữ

Những lúc bướm ong về bên hoa tình tứ

Hoa lại nhẹ nhàng khép lá tương tư

Tôi hỏi gió hoa ngủ đấy ư

Gió thì thầm bảo rằng hoa xấu hổ 

...." 

 Một câu chuyện về sự tích hoa trinh nữ

 

Thuở ấy nhà nọ từng có hai kiếp đàn bà cả hai kiếp đến lượt mình đều chôn chân thờ chồng đi lính.
Hai người đàn ông lần lượt ra đi nhưng người về thì chỉ một. Người chiến binh dũng cảm ấy về làng trong tiếng tiền hô hậu ủng xênh xang trong mũ áo vua ban và làm vẻ vang cho dòng họ. Nhưng khi đón chồng người đàn bà thứ hai khóc thầm: “Cân đai mũ áo bổng lộc vua ban… tất cả đều đẹp nhưng mái đầu ta và ông ấy tự lúc nào đã ngả sang màu sương!…”

Vậy nên kiếp đàn bà thứ ba vừa lọt lòng và nhoe nhoe khóc thì cả bà cả bố và mẹ cô bé chắp tay: “Lạy Phật! Lại thêm một cái tội nữa. Nhưng lần này chúng ta sẽ không gả nó cho bất kỳ một người lính nào đâu nhé. Hai đời chúng ta đã đợi chờ đến bạc tóc thế còn chưa đủ sao?”.

Cô bé lớn lên mơn mởn như nụ hồng. Từ nhỏ đến lớn cả nhà không cho cô được nói chuyện với bất cứ một người lính nào để cô giữ lời nguyền thuở trước.

Một buổi sáng xa xa vẳng tới tiếng trống ngũ liên. Cô gái bước ra vườn đến bên bờ giậu đẫm sương. Chàng trai nhà bên đang gấp gáp khăn gói lên đường. Vốn là đôi trẻ vẫn cũng nhau chơi trò “đố lá” họ cùng nhìn nhau rồi cùng cúi mặt lớp lông măng ngăm ngăm trên mép chàng trai khẽ rung. Tiếng trống thúc dồn. Chàng trai đánh bạo:

- Thế… có chờ… không?

- Sao không hỏi xem bông tầm xuân có nở trước khi mặt trời lên không? - Cô gái cắn môi nước mắt lăn tròn trên má.

Và thế là mặt chàng trai đỏ đến tận chân tóc. Lâng lâng như vừa được chắp cánh chàng bấm bụng: “Ta có thể ra đi dù “da ngựa bọc thây”.

Cô gái trở vào mắt ngấn nước và thẫn thờ như người ốm trong tiếng trống ngũ liên xa xa thúc dồn. Vậy là cả nhà biết. Họ trách lẫn nhau rồi hai người đàn bà ôm nhau khóc. Bà cô gái thắp ba nén hương khấn người chồng quá cố: “Ông ơi! Có lẽ cháu ông đúng bởi tôi nghiệm rằng nếu bây giờ ông sống dậy lại ra trận thì tôi vẫn chờ ông. Ôi! Cái kiếp đàn bà!…”. Mẹ cô gái nức nở: “Chỉ tại mẹ thôi chính mẹ đã truyền cho con dòng máu “đợi chờ”! Con làm sao khác được!”. Ông bố cố gạt đi: “Thì cũng phải có một đứa con gái nào đó chờ thằng bé ấy chứ cũng như ngày xưa trong căn nhà này bà chờ tôi vậy! Bây giờ chỉ còn biết mong sao thằng bé ấy trở về!”.

Nhưng thằng bé không sớm trở về. Chàng tân binh hăng hái giết giặc trong vài trận rồi ngôi sao chiếu mệnh mỉm cười với chàng ta đấng quân vương vốn giỏi chọn người vừa nhìn thấy chàng trai đã nhận ra ngay rằng đây là một tên lính hầu trung thành vô hạn. Thế là ngài cho rút chàng trai về ngày đêm cận kề bên ngài một bước cũng không được rời xa. Khi còn giặc giã vua cần chàng đưa vồng ngực vạm vỡ ra che làn đạn giặc còn khi hết giặc vua càng cần chàng hơn để giữ gìn quyền uy tối hậu. Chàng là lưỡi kiếm “trừng phạt” tuyệt hảo sẵn sàng giáng xuống đầu bất kỳ ai theo lệnh đấng quân vương.
Đã mười bảy năm rồi cô gái chờ người lính ấy. Từ một thiếu nữ như nụ hoa chớm hé nàng đã trở thành một cô gái quá lứa nhỡ thì. Bà nàng rồi cha mẹ nàng theo nhau lần lượt trở về cõi Phật. Trước khi nhắm mắt họ đều gọi con gái đến bên giường dặn dò: “Mai ngày nếu sinh con gái…”. Cô gái lặng lẽ khóc khi bà và bố mẹ mất lặng lẽ khóc khi người yêu của chúng bạn trở về hay tử trận và cuối cùng lặng lẽ để tang người yêu năm xưa vì đã mười mấy năm rồi chàng biệt vô âm tín.

Thế rồi một buổi chiều có tiếng vó ngựa ghé sát bên thềm.

Bước xuống từ yên ngựa là một người đàn ông phong trần và nhìn mọi vật từ trên xuống qua ánh mắt lạnh lẽo như thép. Ngang lưng anh ta thắt chiếc đai vàng vua ban. Đó là phần thưởng sau khi anh ta lập được công đâm vào lưng người bạn cũ. Người bạn này đã cả gan ngăn vua khi ngài hạ lệnh chém một danh tướng. Ông này chỉ vì mắt kém mà trót dâng vua một quả táo bị sâu ăn. Sau bữa tiệc ngập máu ấy vua đã cất nhắc anh ta và cho phép anh ta về thăm nhà sau mười mấy năm xa cách. Mười mấy năm qua người lính đó vẫn không quên người yêu xưa. Giữa cuộc đời bụi bậm giữa triều đình đầy mưu kế sâu độc cô trinh nữ nhà lành cắn môi cố nuốt giọt nước mắt chia ly vẫn không mờ nhạt mà thật lạ kỳ lại càng như vầng trăng xa thẳm gọi anh về.

Người con gái lỡ thì bước tới vài bước rồi sững lại. Nàng hoang mang tự hỏi không biết đó có phải là chàng trai hàng xóm năm xưa rụt rè mãi mới dám hỏi: “Thế… có chờ… không?”. Nhưng khi người đàn ông ấy gọi tên nàng bằng giọng nói thân thuộc nàng khóc tiếng khóc nghe như ngàn mảnh thủy tinh rơi vì nàng phải chờ đợi quá lâu và người nàng chờ nay đã biến thành người đàn ông có cái nhìn lạnh lẽo như thép.

Làng xóm đua nhau chúc mừng nàng. Các ông làm nghề “gõ đầu trẻ” đem mối tình chung thủy của hai người rao giảng trong các lớp học. Thế là từ đấy có thêm nhiều cậu bé chỉ mơ về chiến trận. Mơ về một mai mình được hầu cận đấng quân vương. Còn những cô bé thì chỉ ao ước sao mai này lớn được chờ người yêu đến khi lỡ thì!

Không chậm trễ gì người ta làm lễ cưới cho đôi tình nhân chung thủy. Vua ban áo tím cho nàng trinh nữ lỡ thì và đám cưới trọng thể hết chỗ nói. Hoàng hôn xuống cạnh chén rượu bên mâm cỗ quan khách tròn xoe mắt nghe chú rể kể chuyện. Mười mấy năm hầu cận vua anh ta đã quen tính kín miệng. Và chỉ bốc lên khi rượu đã ngà ngà. Nhưng anh không biết nói chuyện gì khác ngoài chuyện chém giết. Anh kể về những bữa tiệc đầy sơn hào hải vị ngập máu trong thời bình và say sưa mô tả các kiểu chết của nhiều người khác nhau dưới tay kiếm của anh. Cuối cùng vì sao vua đã ban cho anh ta chiếc đai vàng.

Người trinh nữ nghe chuyện của chồng mới cưới và nàng đứng không vững nữa. Lảo đảo nàng lùi dần về buồng. Nép mình trên giường trong bóng tối nàng như ngửi thấy mùi tanh lợm của máu và trên mặt nàng như có làn môi lạnh toát của những oan hồn lướt qua. Nàng vùng dậy run lật bật vội vàng châm lửa lên tất cả các ngọn đèn dầu lạc mà nàng tìm được trong buồng. Ánh đèn chập chờn đỏ quạch càng làm nàng thêm sợ hãi.

Vừa lúc đó có tiếng kẹt cửa. Thân hình to lớn của người chồng mới cưới chếnh choáng tiến vào. Theo thói quen anh ta vẫn mang theo thanh kiếm. Nàng nhìn lên và thấy anh không vào một mình. Theo liền sau anh là một người đàn bà trong veo tóc xoã - chỉ có bộ tóc là còn màu sắc - mặc quần áo đại tang đang cầm một tấm áo đẫm máu giơ lên và cất giọng đều đều một cách kỳ lạ lặp đi lặp lại như không bao giờ dứt:

-Hãy trả chồng cho ta! Kẻ giết bạn kia trước khi mi bước vào giường cưới! Hãy trả cha cho năm đứa con thơ dại của ta! Hãy trả…

Vậy mà chồng nàng không nghe thấy gì cả anh dựng thanh kiếm vào vách rồi xáp tới đặt tay lên ngực nàng. Ngay lúc đó nàng nhìn thấy máu từ tấm áo trong tay người đàn bà xoã tóc rỏ xuống hai bàn tay người chồng mới cưới. Nàng ôm mặt rú lên kinh hãi:

- Ôi kìa máu! Máu nhiều quá! Máu đỏ cả hai bàn tay!

Chồng nàng giật mình nhìn lại. Anh vẫn không thấy gì cả ngoài những vết sẹo ngang dọc nơi bàn tay mình. Anh dỗ dành:

- Ồ! Can đảm lên cô em ủy mị! Chẳng qua là vì em quá hồi hộp đó thôi! Đã bao ngày ta chờ phút giây này. Nào hãy vui lên.

Anh nói vậy nhưng miệng không cười và mắt vẫn lạnh như thép cũng như từ ngày về đến giờ chưa một ai nhìn thấy anh cười. Người trinh nữ bỏ hai bàn tay che mặt. Nàng không nhìn thấy người đàn bà tóc xoã nữa nhưng trên khuôn mặt đang gần xuống mặt nàng nàng chỉ thấy khóe miệng mím chặt và cái nhìn lạnh lẽo như cái nhìn của Thần Chết. Lại sợ hãi cuống quít nàng van vỉ:

-Hãy mỉm cười đi anh! Em van đấy! Hãy cười lên để em thấy anh của ngày xưa. Bao năm chờ đợi em đâu muốn anh buồn…

Người chồng cố hết sức để mỉm cười. Đã lâu lắm rồi anh không làm cử chỉ đó nên bây giờ anh không biết bắt đầu một nụ cười như thế nào. Khó nhọc lắm anh mới nhớ ra rằng khi cười người ta phải để lộ ít nhất là một hàm răng. Anh nhếch môi để lộ hẳn hai hàm răng chắc khỏe.

Nhưng anh quên rằng khi người ta cười chính đôi mắt cười trước cái miệng cười sau thậm chí chỉ cười bằng mắt cũng đủ. Mà đôi mắt muốn cười trước hết tâm hồn phải cười đã cho nên cố gắng để mỉm cười trông anh lại thêm vẻ dữ dằn đe dọa của một con sói. Ngay lập tức vợ anh co rúm lại và quay mặt vào trong thổn thức cố kìm tiếng khóc.

Người chồng buồn bã soi trong tấm gương cười ngắm kỹ mình rồi tuyệt vọng:

- Thôi thế là hết cả một đời chờ đợi! Em chối từ ta em ghê tởm ta ư?

Anh rũ xuống thành giường rồi gầm lên như một con thú bị thương:

- Tại sao em chờ ta cả đời để rồi chối từ ta? Tại sao em bắt ta phải cười! Còn đâu nữa chàng trai với lớp lông măng trên mép ngày xưa! Ta đã trở thành “người đàn ông không cười” của triều đình từ khi bàn tay này nhúng vào máu bạn bè bên những bàn tiệc đầy sơn hào hải vị. Đấng quân vương sai ta giết hết những kẻ bất tuân thượng mệnh bằng các chiếc đũa. Trong mọi chiếc đũa nạm vàng nơi bàn tiệc đều có một lưỡi dao tinh tế giấu ở trong…

Anh nức nở đôi vai rung lên dữ dội:

- Ôi! Bạn ta! Người bạn đã cùng ta tựa vào lưng nhau tìm hơi ấm chống đỡ cơn gió lạnh chiến hào. Thôi thế là hết và đây là đêm tân hôn vĩnh biệt phần thưởng cuối cùng cho người lính quá nửa đời phụng sự đấng quân vương.

Tiếng nức nở dữ dội của người chồng mới cưới rung chuyển cả căn phòng. Rồi xách kiếm trên tay anh bỏ đi biệt xứ. Có người nói rằng anh đã đến tìm vua định bắt vua phải đền tội đã biến anh thành người đàn ông không biết cười. Nhưng vua đã kịp giết chết anh trước bằng chính một trong những chiếc đũa nạm vàng nơi bàn tiệc. Cũng có người bảo rằng anh lại lao vào những cuộc chém giết mới không ghê tay cho quên ngày tháng.
Chỉ còn lại nơi quê nhà người trinh nữ lỡ thì. Nàng sống âm thầm như cái bóng mà không một lần nghĩ đến chuyện tự giải thoát bằng cái chết. Nhưng cái tật hễ có tiếng chân hay tiếng động mạnh là đưa tay lên ôm mặt thì nàng không sao bỏ được.

Một hôm người xã trưởng được mời đến để làm giấy chứng tử cho nàng. Nàng chết mà hai tay che mặt người khâm liệm nắn thế nào cũng không bỏ ra.

Vài ngày sau trên mộ nàng rùm roà mọc một loài cây thấp lòa xòa mang hình tròn tim tím buồn man mác. Mỗi khi có chân bước qua hay va chạm mạnh những chiếc lá lăn tăn lại giật mình khép lại xuôi xuống như bàn tay ai che mặt.

Những loài hoa cỏ mọc đầy chung quanh lấy làm lạ lùng lắm về chuyện đó. Một hôm chúng chặn chàng Gió lại:

- Này anh Gió! Ở đây không có ai già như anh và trẻ như anh. Vậy anh hãy nói cho chúng tôi biết vì sao loài cây mới đến kia tầm thường đến vậy lòa xòa bên vệ cỏ khách bộ hành dễ dàng giẫm lên có gì đặc biệt đâu mà phải gìn giữ hơi một tí lại lấy tay che mặt điệu đà làm vậy?

Từng trải như chàng Gió mà cũng không trả lời được.
Thế là một đêm thanh tĩnh dịu dàng muôn hoa cỏ đang mơ màng trong giấc ngủ êm đềm chàng Gió lướt tới bên loài cây tầm thường ấy khẽ hỏi:

- Này cô em bé bỏng! Sao em hay che mặt thế? Ở đây có ai chọc ghẹo em sao? Em hay e thẹn lắm à? Nếu không tại sao người ta lại gọi em là cây trinh nữ?

Đắn đo một chút rồi loài cây ấy nhẹ nhàng đáp:

- Không phải thế đâu mặc dù chết đi em vẫn là trinh nữ. Em che mặt vì sợ. Ngày nay người ta càng tranh giành nhau dữ hơn những bàn tiệc ngập máu vẫn còn nhiều. Vậy nên mỗi va chạm mỗi bước chân tạt qua đều làm em giật thót mình. Em sợ người ta sẽ gửi đến cho em đôi bàn tay đầy máu và khuôn mặt người yêu xưa chẳng biết cười.

Cây trinh nữ chợt co mình lại vì vừa nghe tiếng chân qua. Đó là bước chân sóng đôi của một đôi trai gái đang đi trong sương mù. Trước khi cẩn thận khép những mắt lá lại cây trinh nữ cầu khẩn: “Ôi! Lạy Phật! Cầu cho đây không phải là bước chân của những người phải tiễn nhau về nơi ấy…”.

 

(ST) 

More...

Than thở tí

By Hằng An

3 categories của mình: Thơ Nhật ký Lời hay - Ý đẹp hiện giờ có 0 bài!!! Biết nguyên nhân rùi nhưng than thở tí cho bõ mấy hôm bị admin vô tình đóng cửa nhà mình. Bắt đầu dắt tay từng "đứa" về nhà cũ hay cứ để vậy nhỉ? Oải quá!!!

More...

Một nghìn viên bi

By Hằng An



Vài tuần trước tôi bước về phía căn nhà dưới tầng hầm trên hai tay là cốc cà phê và tờ báo buổi sáng. Những điều bắt đầu trong buổi sáng thứ Bảy bình thường hôm ấy đã trở thành một trong những bài học mà thi thoảng cuộc sống vẫn gửi tới cho ta.

Tôi dò sóng đài trên điện thoại để nghe chương trình phát sáng thứ Bảy. Trong lúc dò chợt tôi phát hiện giọng nói có vẻ của một người đã cao tuổi có gì thật hấp dẫn và đó quả là một chất giọng vàng.

 

Bạn biết đấy với chất giọng như vậy có lẽ ông ta đang làm trong ngành phát thanh. Ông đang kể cho mọi người nghe về việc đã nói với ai đó câu chuyện một nghìn viên bi.

 

Tò mò tôi ngồi xuống và nghe ông nói. “Này Tom hình như anh đang rất bận việc thì phải. Tôi chắc rằng họ trả anh cũng khá phải không nhưng thật xấu hổ nếu anh cứ suốt ngày vắng nhà vì công việc như vậy. Không thể tin được một người trẻ tuổi như anh lại cứ quần quật làm việc mỗi tuần từ 60 đến 70 tiếng để trang trải mọi thứ. Sẽ thật tồi tệ nếu anh quên không tham dự buổi biểu diễn khiêu vũ của con gái anh”.

 

Ông tiếp tục “Tôi sẽ kể cho anh nghe điều này Tom ạ một điều đã giúp tôi luôn biết nhìn trước những thứ cần ưu tiên trong cuộc sống của mình”. Và khi đó ông lão bắt đầu giải thích lý thuyết một nghìn viên bi.

 

“Anh biết không một ngày nọ tôi đã ngồi làm thử một bài toán nhỏ. Mỗi người trung bình sống được khoảng 75 năm. Tôi biết cũng có người sống thọ hơn và cũng có người chết sớm hơn nhưng về trung bình người ta có thể sống được khoảng 75 năm”.

 

“Sau đó tôi nhân 75 năm đó với 52 tuần thì được 3900 đó chính là số ngày thứ bảy mỗi người bình thường có được trong cả cuộc đời của họ. Nào tập trung vào câu chuyện của tôi đi Tom tôi đang chuyển sang phần quan trọng rồi đây”.

 

“Phải đến năm 55 tuổi tôi mới có thể suy nghĩ về mọi việc kỹ càng như vậy” ông tiếp tục “và cho tới lúc đó tôi đã sống qua hơn 2800 ngày chủ nhật của đời mình. Tôi hiểu rằng nếu tôi sống được đến năm 75 tuổi tôi sẽ chỉ còn được tận hưởng khoảng 1000 ngày chủ nhật nữa mà thôi”.

 

“Và rồi tôi tới một cửa hàng đồ chơi mua tất cả những viên bi họ có. Phải đi tới ba cửa hàng tôi mới mua đủ 1000 viên bi cho mình. Tôi đem chúng về nhà bỏ vào chiếc hộp nhựa lớn rỗng trong xưởng làm việc ngay cạnh chiếc đài. Từ đó khi mỗi ngày thứ Bảy qua đi tôi lại lấy ra một viên bi ra và ném đi”.

 

“Tôi nhận ra rằng khi nhìn số lượng những viên bi ngày một giảm dần tôi đã biết tập trung hơn cho những điều thật sự quan trọng trong cuộc sống. Không gì giống như việc nhìn thời gian tồn tại của mình trên trái đất này cứ vơi dần và nó giúp bạn biết ưu tiên mọi việc thật mau chóng”.

 

“Bây giờ tôi sẽ kể cho anh nghe một điều cuối cùng trước khi tôi ngừng cuộc trò chuyện này để đưa người vợ thân yêu của tôi đi ăn sáng. Sáng nay tôi đã nhặt viên bi cuối cùng ra khỏi chiếc hộp. Tôi hình dung nếu tôi có thể giữ nó cho tới sáng chủ nhật sau nữa thì tức là Chúa đã ban cho tôi thêm một chút thời gian để được ở lại bên những người thân yêu…”

 

“Thật tuyệt khi được trò chuyện với anh Tom ạ tôi mong anh sẽ dành nhiều thời gian hơn cho những người thân yêu của anh và tôi cũng hy vọng một ngày nào đó sẽ gặp lại anh. Chúc buổi sáng tốt lành!”.

 

Bạn có thể nghe thấy rõ tiếng gác ống nghe khi ông ấy kết thúc cuộc trò chuyện. Ngay cả người điều phối chương trình cũng lặng đi trong vài giây. Tôi biết ông ấy đã khiến chúng ta phải suy nghĩ rất nhiều.

 

Sáng hôm đó tôi đã định làm một số việc sau đó tới phòng tập thể dục. Nhưng rồi tôi quyết định chạy lên gác đánh thức vợ bằng một cái hôn. “Dậy thôi em yêu anh sẽ đưa em và các con đi ăn sáng”.

 

“Có chuyện gì đặc biệt hả anh?” cô ấy hỏi và cười.

 

“Không không có gì đặc biệt cả” tôi nói “Chỉ vì đã lâu lắm rồi hai vợ chồng mình chưa đi ăn cùng các con. À khi đi mình dừng lại ở cửa hàng đồ chơi một chút nhé anh muốn mua một vài viên bi”.

 

Đỗ Dương

Theo Bestinspiration

More...