Sấu dầm Hà Nội

By Hằng An

Nhiều đường phố Hà Nội có những hàng cây đẹp mê hồn. Chẳng hạn đường Thanh Niên là cây hoa phượng phố Trần Hưng Đạo phố Trần Phú là những rặng cây sấu thân vút thẳng lá xoè ra như những cái lọng toả đều tròn trịa đăng đối suốt bốn mùa lá mướt xanh rợp bóng.

Chỉ đến những ngày cuối xuân đầu hạ gió nồm lồng lộng lên lá sấu mới làm từng trận mưa màu vàng cho mặt đường tơi bời lá chạy theo chân người bánh xe. Cũng liền khi ấy trên cành đã bật ra những chùm lộc non màu lá mạ óng ánh trong bầu trời và chi chít những chùm hoa màu trắng tinh khiết tỏa vị chua chua vào hồn người Hà Nội. Chỉ một vài tuần sau bát nước rau muống luộc đã chập chờn mảnh sấu non và mát tê cảm giác món chay tịnh chiều hè...

Quả sấu xanh là vật rẻ tiền rẻ nhất trong mọi loại hàng hoá. Chỉ một đồng tiền lẻ không mua được gì cũng có thể mua được một vốc sấu. Và từ quả sấu xanh ấy ta có những món ăn ngon kỳ lạ. Nếu đem phơi ướp muối ta có thứ ô mai sấu dai dai chua dịu vào mùa thu hoặc ngay chiều hè bát canh thịt nạc nấu sấu nó ngon hơn bất cứ thứ sơn hào hải vị nào trong buổi chiều nóng nực uể oải ngại những món mỡ màng béo ngấy.

Nhưng có một món nhiều nơi khác không có đó là món sấu dầm. Không ai có thể từ chối bát sấu dầm lúc xế chiều oi ả đang khát đang thèm một chút vị ngọt vị chua cái mát cái thơm. Thì kia dưới gốc cây xà cừ một cái bàn con có bán món sấu dầm mê hoặc ấy lên tiếng mời ta bằng cái thố thuỷ tinh đựng đầy những viên bi tròn màu xanh nhạt nổi chìm trong một thứ nước đường tạo ra nét mờ ảo của từng quả sấu đã gọt hết vỏ... Bát sấu dầm được trao vào tay ta có thêm chút nước đá càng hay hương gừng thơm thoảng miếng cùi sấu giòn sần sật chua êm tan vào vị ngọt của nước đường đã thắng kỹ mới nếm thử trên đầu lưỡi đã phải uống liền mấy ngụm mới thỏa khát khao.

Sấu xanh mua về gọt hết vỏ lóc lấy thịt quả bỏ cái hạt sấu đi đem chần nước sôi và ngâm phèn hoặc nước vôi trong cho sấu vẫn giữ được độ giòn thắng nước đường vừa đủ độ rồi thả sấu vào đun thêm ít nữa đập mấy nhánh gừng già thả vào cho thơm như một thứ trang điểm một thứ làm duyên cho cái duyên thầm lộ ra hấp dẫn khiêu khích vị giác và và khứu giác mọi người.

Sấu dầm xưa nay thường ăn bằng bát gần đây mới ăn kiểu mới bằng cốc thuỷ tinh và tra thêm nước đá. Nó là món giải khát đáng yêu của mùa hè vừa uống mà cũng vừa ăn không gây no không nặng bụng lại giải khát ngay lập tức vì vị chua vị ngọt của nó. Ai thong thả hay vội vàng đều có thể dừng chân vài ba phút ăn một bát sấu dầm mà không tốn thì giờ không phải chờ không cần có bạn tri âm...

Trong các chợ lớn của Hà Nội chợ nào cũng có những hàng sấu dầm nhiều bà nhiều chị ngồi ăn chơi một chút để giải khát còn mua về cho chồng con ở nhà. Nó là món quà khá bất ngờ cho gia đình mà ai cũng thích thú vì nó khác hẳn những món quà quen thuộc như nước cam vắt nước chanh đá nước mơ nước quất hoặc những thứ nước đóng chai hiện đại... Sấu dầm hình như vẫn giữ trong lòng nó chất mộc mạc dân dã từ bao đời. Nó sinh ra từ cái cây cho bóng mát là chính còn thu hoạch quả là phụ không đáng kể. Phải chăng vì thế mà nó là món ngon nhưng ít người để ý đến nó coi thường nó?

Nếu có dịp xin mời bạn thưởng thức một lần món sấu dầm dân dã mộc mạc mà ngon lành ấy để thấy không cứ cái gì đắt tiền mới là quí giá sang trọng. Hay là một phần cũng tại bàn tay người phụ nữ Hà Nội khéo léo tài ba đã biến cái tầm thường thành điều cao sang đầy giá trị chỉ một lần là khó quên nhau? Nếu người thành phố Hồ Chí Minh ưa nước rau má thì người Hà Nội thích món sấu dầm từ bao đời nay là điều khá đặc biệt bởi có lẽ chỉ Hà Nội mới có nhiều cây sấu đến thế.

Băng Sơn

 


 

More...

Tháng 6 có ngày 28

By Hằng An

      Cho BF và...

      Không phải ai cũng có thể được sống với "nửa cuộc đời" của mình. Không phải ai cũng dễ dàng tạo dựng được một hình ảnh gia đình trọn vẹn theo nghĩa thông thường. Nhưng họ vẫn có thể làm nên những tế bào hoàn hảo cho xã hội theo cách lựa chọn riêng của mình. Đồng thời với sự tôn vinh "Ngày gia đình" truyền thống chúng ta cũng nên tôn trọng sự lựa chọn riêng của mỗi người trong cách ứng xử với hạnh phúc và gia đình - miễn là sự lựa chọn đó không làm trái pháp luật và không làm tổn thương niềm tin của  người khác.

Lương Thị Bích Ngọc (VNN)

More...

"Anh xin lỗi em..."

By Hằng An


Hôm nọ mình ngồi xem phim cùng B đúng đoạn Eva đang giận chồng mặt mày nhăn nhó nước mắt lăn dài tay chân vung lên chắc đang "điên" lắm vì lúc chiều nàng ấy nhìn thấy anh chồng đèo một cô gái trên phố. Anh chồng sau một hồi giải thích nhưng chẳng làm nàng nguôi đi chút nào nên đành xuống nước và xin lỗi vợ. Nhìn vẻ mặt anh ta nhăn nhó rất khổ sở thốt ra một câu với ngữ điệu rất chi là... khổ đau và thảm thiết: "Anh xin lỗi em dù anh chẳng có lỗi gì cả!".

Nhìn điệu bộ lúc chàng ấy nói mình và B cười như nắc nẻ mãi không thôi được B còn diễn lại câu ấy mấy lần nên mình càng cười ngất. Đấy là trên phim còn ngoài đời có nhiều chàng phải xin lỗi vợ trong thảm cảnh như thế hoặc na ná như thế không nhỉ!? SmileCool

More...

Yêu bóng đá kiểu... Hằng An

By Hằng An

Chuẩn bị World Cup báo chí tivi nói ra rả nhưng mình chẳng để tâm và chẳng lọt tai tí thông tin nào! Đến khi chỉ còn vài ngày là diễn ra lễ khai mạc (11/6) mình mới nhớ ra... mình là fan của đội Argentina!Laughing Mà cứ đến kỳ World Cup thì niềm yêu thích này của mình mới lại... trỗi dậy và mình luôn cổ vũ cho đội bóng mà mình thích từ Mùa hè Italy 1990. Ngày ấy bọn mình thích các cầu thủ theo kiểu phân công nhau: đứa này thích cầu thủ này thì đứa kia... phải thích cầu thủ kia! Chẳng nhớ mình thích trước hay sau nhưng mình... được thích cầu thủ Jorge Burruchaga. Cool


Đến giờ mình vẫn nhớ Argentina đã có 1 (hay 2) trận quan trọng ghi được bàn thắng quyết định ở phút thứ 89 90 của kì World Cup năm 1990 ấy để vào được vòng trong! (nhớ là thế cũng có thể giờ rồi trí nhớ mình không được chuẩn lắm. Hihi). Xem cú sút ấy mình cảm thấy sung sướng muốn vỡ tung lồng ngực. Mùa hè Italy 90 Argentina giành Á quân mấy fan của đội ấy đến lớp là chúi đầu vào bàn tán dù chả đứa nào hiểu gì về kỹ thuật chiến thuật này nọ chỉ thấy thích là thích thôi. He he

Năm nay trận ra quân mình... chưa kịp cổ vũ thì Argentina đã giành chiến thắng 1-0 trước Nigeria rồi. Trận 1 hôm nay xem chán như gà rù trận 2 hình như cũng giống rù gà mình không xem mà ngồi... nhớ chàng Jorge Burruchaga và chuẩn bị tinh thần cổ vũ cho Argentina trong trận tiếp theo. I love Argentina!

 


 

More...

Cười... chảy nước mắt

By Hằng An

 

1. Danh sách khen thưởng

Hai vợ chồng giám đốc đang ngồi nói chuyện thì chuông điện thoại của anh chồng reo. Anh chồng bắt máy bên kia giọng bồ nhí: "Anh đó hả?" Anh chồng bối rối một chút rồi nảy ra sáng kiến liền trả lời:
- Alô. Ai đó? À danh sách khen thưởng nhân viên công ty hả?

- Bên kia: Anh giỡn hoài có thương em nữa không nè?
- Thứ nhất: NGUYỄN HOÀI THƯƠNG.
- Giờ em đến với anh nghen
- Thứ hai: LÊ VĂN KẸT.
- Hay là... anh qua đây với em đi?
- Thứ ba: ĐỖ VĂN BẬN.
- Thế khi nào anh mới đến được?
- Thứ tư: MAI VĂN TỚI.
- Lúc mấy giờ hả anh?
- Cuối cùng: NGUYỄN VĂN MƯỜI HAI.
Ông giám đốc tắt máy quay sang vợ: "Hừ văn phòng làm ăn bê bối quá. Danh sách khen thưởng mà cũng quên".

2. Sau một thời gian lấy chồng người phụ nữ chia sẻ kinh nghiệm với một cô gái:
"Lấy chồng giống như ảo ảnh khi đi trong sa mạc. Ðang khát nước thì bỗng thấy tòa lâu đài cây cọ giếng phun nước con lạc đà ... Sau khi lấy chồng một thời gian thì ảo ảnh biến mất. Không còn tòa lâu đài không còn giếng nước không còn cây cọ ... Chỉ còn lại mỗi con lạc đà bên cạnh"

(Sưu Tầm)

More...

Nghỉ hè - Học kỳ III

By Hằng An

Đọc bài viết Những đứa trẻ "chạy tắt" qua mùa hè trên tuanvietnam.net một ý nghĩ xuất hiện sớm nhất trong đầu mình khi ấy là sự thiếu trách nhiệm của chính những người làm cha làm mẹ với những đứa con của họ. Khi gặp lại bài viết ấy ở blog chị Bạch Dương thì mình thực sự muốn viết một cái gì đó và... mình đã gửi comment bên nhà chị. Chỉnh sửa tí ti cho câu cú ổn hơn và đưa về nhà mình làm... kỉ niệm!

     Nghỉ hè - Học kỳ III

Trong việc quản lý nuôi dạy và giáo dục trẻ em mọi người thường có thói quen là đổ lỗi hết cho ngành giáo dục. Nhưng người giáo viên chỉ là 1 trong 3 mắt xích của sự nghiệp "giáo dục" mà thôi. Còn trách nhiệm của gia đình sự tác động ảnh hưởng của xã hội hình như mọi người không nghĩ đến? Họ nghĩ rằng cứ làm ra thật nhiều tiền thì mới là lo cho tương lai con em họ ư? Thử hỏi quỹ thời gian còn lại sau "8h vàng ngọc" mỗi bậc cha mẹ dành bao nhiêu thời gian dạy bảo cho con em mình? Hay chỉ biết lo ăn lo mặc lo đủ học phí là xong? Trong 9 tháng các thầy cô kèm cặp dạy dỗ khá vất vả đã không ít phụ huynh có tư tưởng phó mặc nhờ thầy cô và nhà trường cả "trăm sự". Vậy mà sự thực thì người giáo viên nhận được những lời chê nhiều hơn là những lời động viên từ phía cha mẹ các em. Để bây giờ có mấy tháng hè họ cuống lên và lại muốn mang con đến nhờ người khác dạy dỗ và rồi kêu than đủ kiểu!?

Đành rằng cha mẹ phải đi làm không thể ở nhà trông trẻ được nhưng với những em 8-9-10 tuổi thì có thể ở nhà một mình được chứ cái chính là trong cuộc sống hàng ngày cha mẹ đã dạy dỗ và hướng dẫn cho con những kỹ năng sống như thế nào để con có thể ở nhà một mình hoặc tự quản khi về thăm quê hương ông bà gia tộc họ hàng...

Xét về khoa học sư phạm: nếu bắt con cả kỳ nghỉ hè phải đến các loại hình trung tâm để học cái nọ cái kia cũng là một việc làm phản giáo dục! Trong khi thực chất không ít những trung tâm ấy làm dịch vụ kinh doanh là chính. Ai dám đảm bảo đội ngũ những người hướng dẫn ở đó được học hoặc có kỹ năng sư phạm!?

Để giải quyết tình huống này vấn đề này còn là trách nhiệm của xã hội. Trong đó việc đưa ra những mô hình phối hợp giữa các ban ngành đoàn thể như: tổ chức đoàn thanh niên ngành Lao động - Thương binh và Xã hội (được giao chức năng quản lý nhà nước về Trẻ em) ngành văn hóa thể dục thể thao... là rất cần thiết. Từ đó thu hút sự tham gia của các em ở mọi lứa tuổi đến sinh hoạt tại các nhà văn hóa thể thao câu lạc bộ... nhằm tránh áp lực quá lớn cho ngành giáo dục cho gia đình vào những dịp hè giữa thời buổi mà phụ huynh đang phải vắt chân lo cơm - áo - gạo - tiền. Tất nhiên phải đảm bảo các hình thức hoạt động ấy có tính khoa học giáo dục bổ ích và lý thú hợp với tâm lý trẻ em và nhu cầu phát triển toàn diện cả về đức - trí - thể - mỹ thực sự là kỳ nghỉ hè giữa 2 niên học. Nhưng một thực tế rất đáng buồn là hiện nay rất thiếu các điểm vui chơi cho trẻ em nhất là ở vùng nông thôn (dù có lợi thế hơn về mặt không gian).

      Thực tình thì giáo viên chúng mình cũng ước có một kỳ nghỉ hè trọn vẹn (thoát hẳn khỏi sách vở giáo án) lắm chứ!

***

Mời đọc thêm:

Kỹ năng sống là cái chi chi

Mỗi năm đến hè là ba thấy... rầu
Lo lắng cho con đi trại hè: Tự lập hay hành xác?
Học hè - Áp lực đến từ người lớn
Đổ xô xin cho con đi học hè
Cha mẹ "điên đầu" khi con nghỉ hè
Nỗi lo khi con nghỉ hè

More...

Lời phê trong học bạ

By Hằng An


Hình minh họa từ cuộc thi trên socnhi.com

1. Vậy là mình đã hoàn thành việc nhận xét tập học bạ cho 34 học sinh đương nhiên là trong đó có mấy tên quỷ sứ nhà giời nữa! Vẫn nhớ mấy dòng phê ngắn ngủi của cô giáo chủ nhiệm lớp 12A khi nhận xét về một học trò là mình:

 - Ngoan chăm chỉ
 - Sức khỏe tốt
- Học lực khá

Nói về độ ngắn gọn thì chắc... không thể ngắn hơn. Mỗi lần cầm tập học bạ của học sinh để chuẩn bị ghi nhận xét mình lại nhớ về 3 dòng chữ ấy. Đi cùng chúng suốt một năm học biết bao nhiêu suy nghĩ của mình về chúng. Đôi khi chỉ là một ý nghĩ thoáng qua cũng có khi là một nhận xét thuộc về cá tính của từng học trò. Phần học bạ dành để ghi nhận xét cũng chỉ có 3-4 dòng. Mình ghi những gì đây để sau này khi nhận học bạ mở ra đọc chúng hiểu được sự quan tâm của người giáo viên chủ nhiệm dành cho chúng (cũng như mình ngày xưa thôi). Không thể là những dòng nhận xét quá chung chung không thể sa đà vào kể lể những thành tích hay lỗi lầm của chúng. Viết sao để khi đọc chúng nhận ra chính mình trong từng nét chữ của cô nhìn thấy điểm tốt mà không tự kiêu nhìn thấy điểm yếu mà không tự ti nhìn thấy lỗi mà phải mỉm cười để thay đổi!

2. Có hai cuốn học bạ dành cho hai học trò đặc biệt của mình. Vì là học trò đặc biệt nên lời nhận xét cũng khá "đặc biệt" - không theo cách mà mình nhận xét cho 34 tên học trò kia. Và hai học trò này có khá nhiều điểm chung điển hình là:

- Hay làm nũng và hóc nhè... ăn vạ.
- Chưa được ngoan lắm vì... rất mải chơi và thi thoảng làm "cô ráo"... hóc nhè.
- Tình yêu dành cho "cô ráo" là... vô bờ (nhưng có) bến!
- Rất thông minh nhưng hơi... nhanh nhảu đoảng hơi chăm chỉ đạt nhiều thành tích trong học tập và... các công tác khác.

 P/S: "Cô ráo" nhận xét thế để hai trò còn... có hướng phấn đấu! LaughingCool

More...

Nét đẹp của phụ nữ Hà Nội

By Hằng An

Cứ dăm năm lại có một lớp con gái trẻ Hà Nội lớn lên đẹp hơn trước. Phụ nữ Hà Nội đi đâu cũng không lẫn vì nhiều vẻ. Đó là một điều thật đẹp thật vui. Ngay giữa lòng thành phố có thể nhận ngay ra người phụ nữ có cốt cách Hà Nội bất kể tóc đã hoa râm bạc trắng hay còn tóc thề để xoã ngang vai bất luận họ đang vội vã đang ngồi trên xe máy đang trong rạp hát đang ăn quà hay đang thả bộ ung dung trên vỉa hè.

Phụ nữ Việt Nam vốn đôn hậu dịu hiền đoan trang ý tứ. Phụ nữ Hà Nội hình như còn bình phương chất ấy lên trong tính cách từ trong gia đình đến ngoài xã hội.

Có thể bà mẹ lớn tuổi bước đi khoan thai không gõ guốc cồm cộp không kéo lê đôi dép quèn quẹt ngay gót chân đã nhăn nheo cũng không bao giờ chịu để lem luốc đất cát. Tà áo chỉ là vải thường cũng phẳng phiu gọn ghẽ kín đáo nhất là sạch sẽ. Lâu nay ít người mặc áo vá hoạ chăng mặc trong nhà còn ra đường nét tề chỉnh là đặc trưng cho phụ nữ Hà Nội. Sang mà không loè loẹt đẹp mà không lố lăng.

Xưa nay phụ nữ thường mang tiếng là hay ăn quà vặt. Có phần đúng. Nếu đàn ông hay ngồi quán cà phê bia rượu lai rai thì mọi hàng quà khác phụ nữ đông hơn từ bún chả xôi chè cuốn thang đến ốc luộc nộm chua cay... Nhưng cách ăn của phụ nữ Hà Nội dễ nhận ra ngay: ý tứ ngồi một góc khép chân không gác chân co lên ghế không gục mặt xuống mà ăn vẫn thẳng thắn đàng hoàng không liếc ngang liếc dọc. Không nhồm nhoàm không xì xụp không tóp tép không ừng ực không nói cười hô hố trong khi ăn. Ăn xong kín đáo rút khăn tay lau miệng chứ không dùng đũa dựng đứng mà quệt miệng như phù thuỷ niệm thần chú bắt quyết.

Một thời xe đạp là phương tiện đi lại chính. Con gái Hà Nội đi xe bao giờ cũng khép chân đầu gối gần sát vào khung xe đầu ngón chân đặt trên bàn đạp không khuỳnh tay dạng chân không phóng nhanh. Ngồi đằng sau thì không ôm choàng người đèo không đặt tay lên đùi hay sờ bụng người đằng trước vì làm thế là không đứng đắn.

Thời đại thay đổi. Xe máy là chính. Chấp nhận. Nhìn cô gái đi xe máy ngồi ngả ngốn nói cười oang oang ôm eo lơi lả phóng như điên nhiều người thấy buồn cho con gái Hà Nội. Từ cái ngả ngốn này đi đến cái ngả ngốn khác khoảng cách chỉ là hạt thóc. Người ta cũng có thể nhìn một cô gái như thế mà biết cô sinh ra trong một gia đình như thế nào và được giáo dục ra sao nhất là bà mẹ cô có nề nếp hay buông tuồng ra sao.

Quần áo là cái lồ lộ ra trước mắt mọi người trước tiên. Các thứ váy cửa võng quần chân què phải mất đi là đúng. Cái thắt lưng mớ ba mớ bảy một thời là kín đáo gió bay cái này còn có cái khác che kín phía dưới bụng... Mất đi là đương nhiên

Nay thời đại của giao lưu quốc tế tối tối các thứ váy lạ mắt được phô ra trên màn ảnh nhỏ nhất là các chương trình gọi là Ca nhạc quốc tế hát cái gì không ai hiểu chỉ thấy nhảy như điên tốc các thứ lên... cho nên không lạ con gái Hà Nội cũng bắt đầu bắt chước mặc đủ các thứ váy lộ cả những chỗ cần che đậy... Những bà mẹ Hà Nội nề nếp đành chỉ lắc đầu vì không bảo được đứa con bị nhiễm bệnh thời đại bắt chước nhố nhăng. Bên cạnh đó vẫn còn nhiều cô gái con nhà nghe lời cha mẹ ăn mặc kín đáo nhẹ nhàng nề nếp dễ coi không tốn kém và rất hay là chính các cô này mới là đối tượng chính của các chàng trai tìm vợ.

Cô gái Hà Nội cũng không bao giờ ngồi xổm trên vỉa hè dạng hai chân đến hơn 120 độ hắt nước ào ào khiến khách đi đường không biết đâu mà tránh.

Riêng khuôn mặt phụ nữ Hà Nội xưa nay vẫn hấp dẫn lạ lùng trong mọi con mắt mọi trái tim từ người thợ đến nhà thơ. Ngay từ bé thơ người mẹ đã biết làm cho khuôn mặt thơ ngây của bé thành đáng yêu lớn thành thiếu nữ rồi thanh nữ khuôn mặt vẫn là sự tự hào của nhiều cô gái. Son phấn là cần mái tóc là quan trọng. Nhưng son phấn không phải là chủ yếu không thể lấn át cái cốt lõi của khuôn mặt như có nhiệm vụ tôn lên chút ít chứ không phải cái làm hỏng khuôn mặt như một số cô gái hiện nay đã quá lợi dụng thành loè loẹt biến khuôn mặt mình thành cái mặt nạ - và cũng là mặt lạ - thật dại dột. Đã trắng rồi còn trát một lớp phấn dày môi đã tươi còn tô đỏ choét son loang cả vào răng. Lông mày thanh thoát đem nhổ đi tô bút chì như lông mày Trương Phi lên sân khấu. Mắt nhung kỳ ảo lại đem tô xanh tô đỏ như vẽ hề. Các bà mẹ khôn ngoan biết dạy con không thể nào để con mình dùng cái mặt thành ngáo ộp ấy ra đường. Không có cái đẹp nào bằng tự nhiên thanh nhã kín đáo... Có duyên hay không hấp dẫn hay không chính là ở đó và một phần là sự uốn nắn của bà mẹ trong nếp sống gia đình hằng ngày. Nhìn một khuôn mặt quá nặng nề phấn son tưởng như húp phải bát canh quá mặn nhiều muối quá không nuốt được có muốn ăn cũng đành phải nhổ ra thôi.

Phụ nữ Hà Nội biết cách trang điểm hơn ai hết. Chỉ phớt qua một chút phấn phủ một lớp son mờ kín đáo một giọt nước hoa nơi bàn tay trong khăn mùi xoa hoặc dưới mang tai có món tóc mềm phủ lên để chỉ đủ thoảng nhẹ như một hương nhài thơm xa đủ khiêu khích một cách mơ hồ chứ không quá nồng quá hắc. Tiếc sao các bà phụ nữ này không còn nhiều và thương thay cho không biết bao nhiêu cô gái đang quá yêu son phấn làm hỏng bộ mặt của mình bộ mặt đáng yêu của con gái Hà Nội. Phụ nữ Hà Nội trang điểm chứ không làm đỏm làm dáng. Thế đấy.

Không thể gọi là bảo thủ khi người mẹ dạy con từ một lời ăn tiếng nói. Cấm kỵ là nói trống không lô bô lô bốp lỗ mãng ngoài đường cười hô hố gọi nhau ơi ới. Vì vậy phụ nữ đích thực Hà Nội không thể nói bậy chửi thề không nói tục chứ đừng nghĩ đến con gái mà chửi như con trai cũng đèo cũng văng ra đủ thứ. Họ nói câu gì hỏi gì bao giờ cũng có chữ "ạ" đằng sau.

Có bà rùng mình có bà đứng như trời trồng khi thấy mấy cô gái khá xinh đẹp mà khi nói chuyện lại văng ra đủ thứ không ngượng mồm như là cái ấy nó dính vào môi vào lưỡi rồi không văng ra không chịu được.

Có bà tự hỏi không biết mấy cái vòi nước hỏng khoá ấy luôn tuôn ra thứ nước bẩn thỉu ấy là con cái nhà ai mẹ nó là người thế nào có dậy dỗ họ không họ có đi học ngày nào không... Họ có còn là con gái nhất là con gái Hà Nội không? Biết trả lời sao đây?

Có nhà văn nói: Không có phụ nữ thì không có nhà văn nhà thơ cũng không có cả tướng lĩnh. Đúng quá. Nhưng để có người phụ nữ vẻ vang như thế đáng kính trọng như thế lẽ nào mấy cô gái lỗ mãng kia có thể giáo dục con mình trở thành nhà thơ anh hùng được? Đất lề quê thói Hà Nội cũng chỉ là một địa phương phụ nữ Hà Nội cũng chỉ là phụ nữ Việt Nam. Bao nền nếp bao tinh hoa nét sống bao phong cách đẹp... lẽ nào mai một hết. Chắc chắn không.

Chỉ tính đến công việc gia chánh người phụ nữ Hà Nội cũng không chịu thua kém bất cứ đâu nếu không nói là phấn đấu để hơn hẳn bởi tài hoa của mình và truyền lại cho con gái mình. Nay khối cô gái coi thường gia chánh. Cơm bụi là xong. Nhưng các cô biết đâu rằng người chồng tương lai của các cô sẽ yêu quý các cô biết chừng nào khi cô biết nấu một món ăn ngon hợp sở thích của chàng biết nuôi dậy con cái ngoan ngoãn khoẻ mạnh có khi chỉ là biết cắm một bông hoa trên bàn của chàng ngày chủ nhật. Phụ nữ Hà Nội đứng tuổi chính là những người đàn bà khéo tay hay làm tài hoa như thế. Phụ nữ Hà Nội hôm nay vẫn còn không ít những người đáng kính trọng. Con gái họ cũng tiếp thu được cách sống nếp sống của mẹ cũng mềm mỏng ý nhị cũng tươi tắn lịch sự... Họ đúng là bông hoa nhài của bất cứ thời nào bởi thời nào thì cũng không ai có thể yêu cô gái không biết làm ăn chỉ biết làm đỏm dong chơi lố lăng kệch cỡm... Người Hà Nội được ví với bông hoa nhài. Phụ nữ Hà Nội còn là hoa nhài của hoa nhài. Chí lí lắm.

Phụ Nữ Hà Nội chắc chắn vẫn là bông hoa đẹp để Hà Nội tự hào về họ chứ không xấu hổ vì họ.
 
(Băng Sơn)

More...

Em chẳng đẹp đâu

By Hằng An

Ảnh bìa báo HTT số đầu tiên

Hôm nay được nghỉ mình dạo qua thăm nhà mấy người bạn bất chợt gặp lại những trang báo Hoa Học Trò thuở xưa. Một năm có hai thời điểm mình muốn được làm học trò đó là tháng 11 và tháng 5. Trong tâm trạng ấy mình đọc lại những bài thơ của Đường Hải Yến Bình Nguyên Trang Hoàng Anh Tú Phan Chín Đỗ Xuân Bình Nguyễn Hữu Hồng Minh Đặng Hấn ... bỗng thấy tâm hồn mình trong trẻo như cái ngày mình mười mấy tuổi (là SV rồi mà mình vẫn ngu ngơ như con nít chứ đâu như thời nay!)

Mình không may mắn được đọc báo HHT những ngày đầu nhưng HHT đã theo mình suốt những năm tháng HS-SV tươi đẹp ấy. Bây giờ chắc chẳng có ai "tán gái" như kiểu chàng trai trong bài thơ này nữa đâu nhỉ! Laughing

EM CHẲNG ĐẸP ĐÂU
Đặng Hấn

Em ơi em chẳng đẹp đâu!
Không tin cứ lấy gương tàu mà soi
Ừ thì có thắm làn môi
Ừ thì hai lúm má cười đã sao?
Thông minh trán tất nhiên cao
Đã là con gái mắt nào chẳng xanh
Kể chi suối tóc mát lành
Cứ lười không cắt tóc anh cũng dài.
Bảo em son phấn là sai
Nhưng trời nắng đẹp má ai chẳng hồng
Chưa chồng tất phải trẻ trung
Chị anh hồi mới lấy chồng chẳng thua
Sao lại cười? Rõ lạ chưa?
Hay là em tưởng anh đùa trêu nhau
Thật đấy mà chẳng đẹp đâu!

More...

Nắng mới nhớ về Mùa Hoa Phượng Nở

By Hằng An

Sáng nay trời Hà Nội lại hơi lành lạnh. Mình cứ ra ra vào vào xem mặc áo gì ra đường cho ổn nhất. Cuối cùng mình phải chọn cả phương án dự phòng. Khoác ngoài chiếc áo len mỏng mới thấy vừa vừa. Khoảng 9 giờ thì trời hửng nắng chiếc áo len được cất đi và mình lại mang một màu áo khác. Tự thấy mình cũng điệu đàng quá! Hihi... Trời lúc nắng lúc râm mát và nắng thì vẫn còn dịu dàng lắm nhưng là nắng mới nên mình cảm thấy khá là mệt. Hay tại mình chạy xe nhiều nhỉ!? Chẳng vội vàng lắm nên khi đi qua những nơi có bóng cây mình lại đi chầm chậm.

Xong việc như dự định mình về tới nhà cũng vừa kịp giờ cơm nước lúc này trời đã nắng hẳn lên rồi. Nhìn trời mình chợt nhớ tới bài hát vô tình mình gặp lại hôm qua: Mùa hoa phượng nở của nhạc sĩ Hoàng Vân. Thời HS-SV của mình mỗi khi hè về là nhắc tới Vào hạ của Lê Hựu Hà cơ. Nhưng ngày còn bé xíu mình có được nghe Mùa hoa phượng nở và rất ấn tượng với câu hát "Tu hú kêu Tu hú kêu...".

http://images.timnhanh.com/blog/200906/05/8986051244205146.jpg

Mình thử đi tìm thời gian và hoàn cảnh ra đời của Mùa hoa phượng nở thì được biết đó là bài hát nằm trong tuyển tập 50 bài hát thiếu nhi hay nhất thế kỷ 20 do báo Thiếu niên tiền phong Hội Nhạc sĩ VN Ban Khoa học giáo dục VTV Ban Âm nhạc Đài tiếng nói VN tổ chức 1999-2000. Mình đã rất xúc động khi đọc đoạn nhạc sĩ Hoàng Vân kể về sự ra đời của bài hát:

"... Đó là một buổi chiều mùa hè năm 1967. Khi ấy giặc Mỹ đã leo thang chiến tranh ồ ạt ra miền Bắc. Chúng đã ném bom Hà Nội. Thủ đô những ngày này rất vắng vẻ vì các tầng lớp nhân dân và nhiều cơ quan đều đã đi sơ tán để tránh sự oanh tạc của máy bay Mỹ chỉ có một số ít ở lại trực chiến bám trụ. Tôi cũng đi sơ tán cùng cơ quan. Không nhớ rõ lần ấy có việc gì mà cả hai cha con tôi lại về Hà Nội. Hôm đó là một ngày hiếm hoi không có còi báo động lần nào nên buổi chiều tôi đèo con gái trên xe đạp thong thả đạp xe trên đường Thanh Niên (khi ấy gọi là đường Cổ Ngư). Bỗng con tôi nói: - Bố ơi! Mùa hè rồi bố nhỉ. Bố có nghe ve kêu râm ran và hoa phượng đang đỏ rực kia không? Nghe con nói tôi mới thấy là một mùa hè lại đến con tôi sắp được nghỉ hè. Và tôi còn thấy cả tiếng chim tu hú đang hối hả gọi bầy. Con tôi lại hỏi: - Chim gì kêu đấy bố? Tôi trả lời: - Đó là chim tu hú con ạ.

Con gái tôi lấy làm thú vị lắm vì lần đầu tiên được nghe nói đến cái tên loài chim rất lạ này. Rồi nó reo lên "A! Hay quá bố nhỉ! Tu hú kêu! Tu hú kêu!". Với tất cả những kỷ niệm về mùa hè gắn với tuổi thơ trong ký ức trước nỗi hân hoan của con tôi vì sắp được nghỉ hè thoải mái tôi quyết định viết một bài hát về mùa hè. Và từ cái tiếng reo của con trẻ về loài chim lần đầu mới biết: "A! Tu hú kêu! Tu hú kêu!" tôi bỗng bật ra chủ đề âm nhạc từ tiếng reo vui của con tôi: "Tu hú kêu! Tu hú kêu! Hoa gạo đỏ hoa phượng nở đầy ước mơ hy vọng...".


Nhạc sĩ Hoàng Vân

Mình tìm lại link hôm qua để nghe "Tu hú kêu Tu hú kêu" một bản thu hình như đã lâu rồi do Phong Thu hát (cũng có trang lại ghi tên hai giọng hát khác) một bản thu gần đây do tốp ca Nhà thiếu nhi Quận 2 - Tp Hồ Chí Minh thể hiện. Nghe mỗi bản thu mình lại có những tâm trạng riêng và đều thấy rất thú vị!


Mùa Hoa Phượng Nở
Sáng tác: Hoàng Vân

Tu hú kêu! Tu hú kêu
Hoa gạo đỏ hoa phượng nở đầy ước mơ hy vọng
Tu hú kêu! Tu hú kêu mùa quả chín vào mùa thi
Tình bạn trong sáng dưới mái trường

Ve ve ve hè về vui vui vui hè về
Cây xanh xanh rợp bóng ven đường
Hương sen thơm tỏa ngát muôn nhà

Tung cánh chim bay khắp nơi dưới bầu trời với tuổi trẻ
Tổ quốc đang mong chờ
Ta bước đi trong nắng mai nghìn việc tốt giục lòng ta
Học tập gương sáng bao anh hùng

Hãy nhớ lấy lời Người hãy nhớ lấy lời Người
Mang trong tim màu thắm khăn quàng
Mang trong tim màu thắm hoa phượng.

More...